Nghị lực của một chàng trai khuyết tật.

Thứ sáu - 23/05/2014 00:00 2.415 0

Nghị lực của một chàng trai khuyết tật.

Nói đến những người khuyết tật, người ta thường nghĩ rằng họ là những người không đủ sức khoẻ, những người phải sống phụ thuộc vào người khác và là gánh nặng cho gia đình, cộng đồng. Nhưng thực tế lại khác, có rất nhiều người khuyết tật không đầu hàng số phận, họ phấn đấu không ngừng với nghị lực phi thường, vượt qua số phận, tự vươn lên để kiếm sống, tự nuôi mình, nuôi gia đình và tạo việc làm cho những người cùng cảnh ngộ. Họ là những tấm gương sáng, được nhiều người khâm phục và yêu mến…Có lẽ bất kỳ ai khi gặp chàng trai trẻ Đỗ Bá Trung đều có một cảm nhận rằng, chàng trai ấy thật hiền lành, dễ mến, người khuyết tật ấy đang dần chứng tỏ được giá trị của bản thân dù có lúc muốn buông xuôi tất cả.

Đỗ Bá Trung bên công việc của mình.
Đỗ Bá Trung sinh ra trong một gia đình khó khăn tại phường Tân Đồng, thị xã Đồng Xoài, tỉnh Bình Phước. Cha mất sớm, một mình mẹ lam lũ, vất vả nuôi hai anh em ăn học. Năm 2005, vì hoàn cảnh quá khó khăn, khi đang học dở cấp 3 tại trường THPT Bán công Đồng Xoài (THPT Nguyễn Du bây giờ), Trung quyết định xin phép mẹ cho nghỉ học để chuyển sang học nghề với mơ ước trở thành một người thợ cơ khí lành nghề để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống và giúp gia đình vượt qua khó khăn.
Với quyết tâm đó, Trung lên thành phố Hồ Chí Minh vừa học vừa làm cho một xưởng sửa chữa cơ khí tư nhân. Nhờ niềm đam mê và có sự thông minh, nhanh nhẹn, năm 2008, Trung đã hoàn thành khóa học và đi làm. Những tưởng cuộc sống từ đó sẽ đi vào ổn định thì tai nạn bất ngờ ập đến. Ngày 20/11/2010, trong một lần Trung theo đội sửa chữa lên huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước sửa một xe ben hỏng hệ thống thủy lực, một chiếc boong-ke bất ngờ bị sập và đè lên đôi chân của anh. Gia cảnh khó khăn lại chồng chất khó khăn. Gia đình lo lắng, người mẹ tần tảo vay mượn anh em, hàng xóm đưa Trung đi chữa trị ở nhiều nơi những mong có thể cứu vãn đôi chân của anh không bị liệt, nhưng có lẽ đó là một sự bất công của số phận đã định trước, đôi chân của anh đã bị liệt hoàn toàn, không thể chữa trị. Cuộc sống bắt anh phải gắn liền với chiếc xe lăn. Lúc đó, Trung chán nản vô cùng, tưởng như trời đất muốn sụp đổ trước mắt anh! Bao nhiêu hy vọng, mơ ước, bao nhiêu dự định, hoài bão đã tan biến! Kể từ đó, anh nằm liệt giường trong căn phòng nhỏ, không muốn gặp ai. Trung kể rằng: “Lúc đó tinh thần em suy sụp, em chán nản, chán chỉ muốn chết. Đó là khoảng thời gian Trung cảm thấy khó khăn nhất, cảm thấy mình vô dụng, cả ngày chỉ nằm một chỗ, quanh quẩn chỉ có một căn phòng nhỏ, em chán nản thực sự và cũng nghĩ mình sẽ chết”.
Gần 02 năm trời nằm liệt giường, tưởng như đầu hàng cho số phận thì một bước ngoặt đã giúp Trung có những cái nhìn khả quan hơn về cuộc sống. Tháng 8/2012, tỉnh Bình Phước đã tổ chức hội thao dành cho người khuyết tật lần thứ I, được sự động viên của anh em, bạn bè, Trung đăng ký tham gia vào đội tuyển người khuyết tật thị xã Đồng Xoài thi đấu môn xe lăn và xe lắc. Kết quả, anh đoạt giải nhất môn xe lăn và giải khuyến khích môn xe lắc. Đây chính là một cú hích rất lớn về tinh thần đối với Trung khiến anh có động lực, niềm tin hơn vào bản thân.
Vượt qua những mặc cảm của bản thân, Trung quyết tâm gây dựng lại cuộc sống. Nhân có lớp học nghề dành cho người khuyết tật và trẻ mồ côi tại thành phố Hồ Chí Minh, Trung đăng ký học nghề sửa chữa điện cơ. Tuy nhiên, để đạt được thành quả như những người bình thường, người khuyết tật phải cố gắng gấp trăm, nghìn lần. Tại đây, gặp gỡ những người bạn cùng hoàn cảnh đã giúp cho Trung trở nên tự tin hơn khi hiểu ra rằng cuộc đời có nhiều bạn còn khó khăn hơn mình. Cứ như vậy, mặc dù đến bây giờ thỉnh thoảng Trung vẫn bị đau, nhất là những lúc trái gió trở trời, nhưng ý chí, nghị lực đã giúp chàng trai hiền lành ấy càng thêm quyết tâm hơn. Trung tâm sự: “Lúc đó, mình chỉ nghĩ dù có khó khăn thế nào, mình cũng quyết tâm, không dừng lại. Mình sẽ cố gắng bằng tất cả sức lực để chạm tay đến đích cuối cùng mà mình mong ước”.
Hoàn thành khóa học, tháng 3/2013, Trung vay mượn anh em, bạn bè một số vốn khoảng 30 triệu đồng mở cửa hàng sửa chữa điện cơ tại đường Phú Riềng Đỏ, phường Tân Phú, thị xã Đồng Xoài. Trải qua những khó khăn thời gian đầu, đến nay, công việc tại cửa hàng của anh đã đi vào ổn định, khách hàng đến ngày càng nhiều hơn, thu nhập cũng dần được tăng lên.

Hiện tại, cơ sở của Trung đang có 05 người đang làm việc. Trong đó có 03 người khuyết tật đang được anh dạy nghề, tạo việc làm. Điều mong mỏi lớn nhất của Trung lúc này là mở rộng thêm cơ sở kinh doanh của mình với mong muốn dạy nghề, tạo công ăn việc làm để giúp đỡ thêm nhiều người cùng cảnh ngộ. Đây là một suy nghĩ rất đáng biểu dương và cần được khích lệ, trân trọng. Tuy nhiên, do thiếu vốn đầu tư nên mong ước ấy vẫn đang khiến anh trăn trở. Hy vọng, trong tương lai không xa, mong muốn ấy của anh sẽ sớm trở thành hiện thực!

Tác giả: Giang Hải

Nguồn tin: Phòng LĐ-TB&XH

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Danh mục
Thăm dò ý kiến

Theo bạn thông tin nội dung của website thế nào

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập11
  • Hôm nay319
  • Tháng hiện tại38,905
  • Tổng lượt truy cập1,924,483
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây